Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn – Bài 1

Trong tâm trí mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là một lần đi biển Nha Trang cùng với My – người bạn thân của em đã lâu.

Loading...

Lần đó thật vui, chúng em chất hết đồ đạc vào va li và đi máy bay đến Nha Trang. Biển thật đẹp! Những rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển có lúc hiền hòa, lặng sóng, nhưng có lúc lại giận dữ, ngạo mạn đánh dạt tất cả cái gì xung quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy thấp thoáng những đoàn  thuyền đánh cá ra khơi, mang về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển rất nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và " thu hoạch " được rất nhiều vỏ sò, ốc, san hô,…. Tắm biển đã thỏa thích, hai gia đình của em và My dẫn nhau ra một nhà hàng cao cấp. Ở đó, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả hai đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. Lúc ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu những câu chuyện không có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật yên tĩnh……

Đến giờ đã ba năm kể từ ngày em đi chơi với My nhưng em sẽ không bao giờ quên được ngày ấy vì nó đã khắc sâu vào trong tâm trí của em. Ngày ấy, là một kỉ niệm khó quên, một kỉ niệm tình bạn đẹp.

Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn – Bài 2

Thời gian thấm thoát trôi đi, đã ba năm rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp Hai, tôi và Quỳnh rủ nhau ra vườn hoa trong trường chơi vào giờ giải lao.

Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng mùa xuân, không khí ấm áp, chúng tôi tha hồ hít thở bầu không khí trong lành. Vườn trường có nhiều sắc hoa. Tôi thích nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhị ở giữa, cánh hoa mềm mại xếp đều vào nhau; hương hoa thơm thoang thoảng và trông thật dễ thương, sắc hoa màu vàng rực rỡ. Tôi nói:

– Quỳnh ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!

Quỳnh bĩu môi:

– Ờ đẹp thật! Nhưng làm sao đẹp bằng hoa hồng. Hoa hồng là bà chúa của các loài hoa.

Tôi và Quỳnh mải tranh cãi với nhau, ai cũng cho ý mình là đúng và có lí cả. Suốt thời gian đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! Từ góc vườn, bác bảo vệ lại gần chúng tôi:

– Này hai cháu, từ nãy đến giờ bác đã nghe hai cháu tranh cãi với nhau việc hoa nào đẹp hơn rồi. Bây giờ bác nói cho hai cháu nghe nhé: "Hoa nào cũng đẹp, mỗi hoa có một vẻ đẹp riêng. Cái chính là chúng ta phải biết chăm sóc cho hoa đẹp hơn, tươi hơn và đâm chồi để nở ra nhiều hoa khác". Tôi và Quỳnh nghe bác nói mới hiểu ra. Lúc bấy giờ chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt vui vẻ như ban đầu. Vườn hoa trước mắt chúng tôi lúc bấy giờ như đẹp hơn.

Bây giờ chúng tôi đã lớn. Ba năm qua, kỉ niệm thời thơ ấu vẫn đọng mãi trong tôi: Một tình bạn đẹp, một kỉ niệm khó quên.

Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn – Bài 3

Hoa là người bạn thân nhất của em, em với bạn ấy quen nhau từ bé, gia đình nhà chúng em gần nhau mỗi khi có dịp lễ tết hay kỉ niệm gì là 2 đứa em hẹn nhau để rồi cùng đi. Em nhớ mãi lần đi sinh nhật bạn Trang, 2 đứa em đi trên chiếc xe đạp màu xanh mà bố em mua cho em từ khi em vào  lớp 1.

Hai  đứa em tung tăng trên chiếc xe đạp đã cũ, bạn ấy đèo em đi trên con đường đất ở làng gồ ghề toàn sỏi đá, vừa đi chúng em vừa kể cho nhau nghe  những câu chuyện, đi hết con đường làng xe của em bị thủng xăm 2 đứa em không biết làm thế nào, chỉ biết dắt.

Em nhớ mãi  bạn Hoa thì dắt xe còn em thì nhấc bánh xe lên sợ bị hỏng săm, những kỉ niệm khó quên với chiếc xe đạp này, nó làm cho tình cảm của em với bạn Hoa ngày càng trở nên thân thiết khi chúng em ngày càng hiểu nhau. Đi được tầm 1 cây số chúng em gặp quán sửa xe rồi chúng em sửa xe ở đó đợi bác sửa xe 15 phút bác đã làm xong, 2 đứa lúc này chỉ nhìn nhau mà cười khi khuôn mặt đã thấm đẫm mồ hôi, nhưng chúng em lại cảm thấy rất vui, khi sủa xe xong chúng em nhanh chóng tới dự bữa tiệc sinh nhật của bạn Trang.

Loading...

Chúng em đã tạo ra sự bất ngờ cho bạn ấy khi tới cổng nhà bạn chúng em dựa xe và đi vào để làm cho bạn bất ngờ. Chúng em tặng bạn  món quà do chính chúng em làm ra đó là một lọ ngôi sao do 2 đưa em tự gấp lấy, một món quà đơn sơ nhưng chứa đựng trong đó rất nhiều ý nghĩa, những kỉ niệm thật khó quên của em với bạn, từ những lần hẹn nhau cùng đi học đến những việc sinh hoạt ở xóm hay toàn bộ các hoạt động ở trường chúng em đều sát cánh cùng nhau.

Chúng em là 1 đôi bạn cùng tiến, bạn là động lực trong học tập của em. Qua kỉ niệm là buổi sinh nhật đó chúng em ngày càng trở nên thân thiết, bạn là người bạn tốt đồng hành cùng em trên mọi nẻo đường cũng như là người bạn chia sẻ niềm vui nỗi buồn cùng với em.

Em sẽ không bao giờ quên được những kỉ niệm với bạn Hoa, đó là kỉ niệm tuổi thơ gắn liền với nhiều kí ức đẹp. Em rất yêu quý bạn ý.

Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn – Bài 4

Tôi bước trên con đường quen thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu.

Người bạn đó không học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt.

Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. Một hôm trời mưa to nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi liền đi sát lại, kéo áo mưa của mình che cho bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:

-Bạn tên là gì? Tại sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?

Cô bé trả lời:

-Mình tên là Mai. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để mua quần áo và đồ dùng học tập.

Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì nhà Mai. Bỗng, tôi chợt nhớ ra chiếc áo mà ông nội đã tặng mình năm ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền đem ngay ý kiến đó trao đổi với Mai, nhưng Mai lại nói:

-Cảm ơn bạn, nhưng mình muốn tự lao động để kiếm tiền mua các thứ.

Cũng kể từ ngày hôm đo,tôi không còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi bất chợt một hôm,tôi gặp lại Mai trong một kì thi học sinh giỏi. Tôi và Mai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, rồi hai đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau một hồi, sáu tiếng trống vang lên báo hiệu bắt đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng đến một bài toán khó thì tôi suy nghĩ mãi không ra. Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm mò hôi. Bỗng từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng tới trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng tôi lại nhớ có lần Mai đã nói:

-Cảm ơn bạn,nhưng mình muốn tự lao động để mua mọi thứ.

Vậy là tôi không giở ra xem nữa mà cố gắng đọc thật kĩ đề bài để tìm ra đáp án,và cuối cùng,tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi liền viết một mạch. Vừa lúc hết giờ cũng là lúc tôi hoàn thành xong tất cả bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:

-Lúc nãy mình thấy bạn lúng túng nên mình muốn giúp bạn, bây giờ mình thấy thật sự ân hận.Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và lao động bằng đôi chân và trí óc của mình.

Tôi và Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong và xanh hơn.

Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn
5 (100%) 480 đánh giá

Từ khóa tìm kiếm

  • van hay ke lai mot ki niem kho quen ve tinh ban